Top 10 sự thay đổi nhân sự “thất bại toàn tập” của các bom tấn Hollywood

0
105

Cho dù đổ lỗi cho đạo diễn, diễn viên hay là người chỉ đạo casting, thì đây vẫn chỉ là những tai nạn hết sức… hi hữu ở Hollwood mà thôi.

1. Alan Arkin vai Jacques Clouseau (Inspector Clouseau – 1968)

Mặc dù Jacques Clouseau về cơ bản là một vai phụ trong bản gốc Pink Panther, nhưng anh ấy sẽ đứng ở vị trí trung tâm trong bộ phim A Shot in the Dark. Tuy nhiên, trước khi The Return of the Pink Panther ra mắt năm 1975, thì hầu như ai cũng cố tình quên đi bộ phim Inspector Clouseau, mà không có sự góp mặt của Peter Sellers, đạo diễn Blake Edwards, hay thậm chí là diễn viên đã làm nên thành công cua vị thanh tra này, Henry Mancini. Cả ba người đều đang làm việc với bộ phim The Party khi ấy, nhưng điều đó đã không ngăn cản hãng phim chuyển sang với Alan Arkin với tư cách là vị thanh tra vụng về. Điều này thực sự không được khuyến khích, vì không ai có thể thay thế được Sellers cả. Arkin là một diễn viên đa năng, nhưng phiên bản Clouseau của anh ta quá chậm chạp, quá vô tâm và tốt hơn là nên bị lãng quên đi thì hơn.

2. Omar Epps vai Willie Mays Hayes (Major League II – 1994)

Wesley Snipes nổi tiếng với những vai diễn trong các bộ phim hành động, cũng như những rắc rối về tài chính và pháp lý. Tuy nhiên, ngay từ đầu trong sự nghiệp, Snipes đã chứng minh những pha hài hước của anh với vai cầu thủ bóng chày Willie Mays Hayes thực sự là kinh điển. Major League đã trở thành một hiên tượng phòng vé thực sự và là một cú homerun quan trọng, nhưng nó phải mất tới năm năm để ra mắt phần tiếp theo. Trong thời gian đó, Snipes đã tiếp tục với một số vai diễn cao cấp và quyết định không trở lại với Major League II. Omar Epps, người trước đây đã làm việc với đạo diễn David S. Ward trong bộ phim bóng đá The Program được chọn thay thế Snipes. Và điều này cũng chẳng khác gì Michael Jordan chuyển từ NBA sang bóng chày cả. Một thảm họa.

3. Dan Castellaneta vai Thần đèn (The Return of Jafar – 1994)

Robin Williams đã phá vỡ nền tảng trong việc lồng tiếng khi ông thổi hồn vào nhân vật cốt lõi của Aladdin, Thần đèn, ứng biến nhiều đoạn hội thoại, câu đùa và ấn tượng của nhân vật. Disney chỉ trả cho Williams 75.000 đô la cho những nỗ lực của ông ấy, tuy nhiên, và thậm chí còn đối xử “ép” với một số điều kiện trong hợp đồng của ông ấy. Do đó, Williams không bày tỏ sự quan tâm đến việc vào vai trở lại trong phần tiếp theo, ngay cả khi Disney cố gắng thuyết phục ông ta bằng một bức tranh của Pablo Picasso. Do đó, ông được thay thế bằng Dan Castellaneta với vai Homer Simpson nổi tiếng, người có thể gây ấn tượng tốt đối với khán giả giống như Williams, nhưng sự thiếu tinh tế và kỹ năng ứng biến đã khiến Thần đèn lần này “thảm bại”. Phải mất một lời xin lỗi và một mức lương hàng triệu đô la thì Disney mới đưa Williams trở lại được với bộ phim thứ ba của Aladdin.

4. Robert John Burke vai Alex Murphy/RoboCop (RoboCop 3 – 1993)

Lúc đầu, RoboCop có vẻ không phải là một vai diễn mà đặc biệt khó khăn có thể làm lại. Rốt cuộc, Peter Weller đã dành phần lớn thời gian của hai bộ phim đầu tiên với khuôn mặt hầu hết được che kín, và giọng nói robot của anh ấy nghe không quá khó để sao chép. Tuy nhiên, sau khi thấy Robert John Burke, đảm nhận vài siêu người máy, bạn thực sự sẽ phải đánh giá cao mọi thứ mà Weller đã làm trước đó. Mặc dù màn trình diễn của Weller là khá là… robot, anh ta cũng đã đưa một sự tinh tế hài hước và nhân văn thô thiển vào nhân vật này, tìm ra sự cân bằng hoàn hảo giữa con người và máy móc. Không có gì bí ẩn đối với màn trình diễn của Burke cả, một màn trình diễn có cảm giác như thể nó được đưa ra khỏi dây chuyền lắp ráp vậy.

5. George Clooney vai Batman/Bruce Wayne (Batman&Robin – 1997)

Sau khi sự phức tạp, bí ẩn và không thể đoán trước được của Michael Keaton thổi vào cho Hiệp sĩ bóng đêm, màn trình diễn buồn tẻ của Val Kilmer khiến tất cả cảm thấy như một sự hạ cấp nghiêm trọng. Không rõ ràng như Kilmer, nhưng George Clooney đã hạ Batman xuống một mức độ thấp mới hoàn toàn. Điều mỉa mai là trong số tất cả các diễn viên từng vào vai nhân vật, Clooney có lẽ là người giống với vai Bruce Wayne ngoài đời thực nhất. Bạn có thể nghĩ rằng anh ấy sẽ mang đến một đẳng cấp và tính chân thực nhất định mới cho nhân vật, nhưng Clooney thì chỉ vào vai và thậm chí không cố gắng che giấu giọng nói của mình như Người Dơi. Cho đến ngày nay, Clooney vẫn nói đùa về cách bộ phim giết chết cả một loạt phim trong một khoảng thời gian, và thề sẽ không bao giờ mang áo choàng và khăn trùm đầu nữa.

6. Mary Alice vai The Oracle (The Matrix Revolutions – 2003)

Gloria Foster đã đáng tiếc qua đời trong quá trình sản xuất các phần tiếp theo của The Matrix, khiến các nhà làm phim đưa Mary Alice vào vai The Oracle trong bộ phim cuối cùng. Mặc dù vậy, Foster đã mang đến sự hài hước lém lỉnh cho sinh vật khó hiểu này, còn Alice chỉ xuất hiện, đọc lời thoại, và chấm hết. Điều này tạo nên một kết thúc khá tầm thường đối với một trong những nhân vật thú vị nhất của loạt phim. Nó không giúp ích gì cho việc cốt truyệnngoài việc trông The Oracle khác hẳn ban đầu. Điều đó giống như trong một trong những bộ phim của Harry Potter, ai đó đã hỏi Dumbledore là “Giáo sư đã làm điều gì đó khác biệt với khuôn mặt của mình à?” Đây là điều khiến chúng ta thoát ly bộ phim và làm xao lãng câu chuyện.

7. Jonathan Bennett vai Van Wilder (Van Wilder: Freshman Years – 2009)

Bản gốc của Van Wilder có thể không phải là một kiệt tác hài kịch, nhưng màn trình diễn của Ryan Reynolds đã giúp nó phát triển theo thời gian. Reynolds đã mang đến một sức hút mãnh liệt cho con “quái thú tiệc tùng” này mà cuối cùng đã nâng tầm nhân vật, vì vậy sự vắng mặt của anh ấy đã làm tiêu tan sự hấp dẫn của bộ phim ngay từ đầu. Jonathan Bennett dường như đã cố gắng tái tạo biểu cảm khuôn mặt và giọng nói của Reynolds, nhưng vẫn chỉ là cố gắng mà thôi. Giống như Jim Carrey, Reynold là một trong những diễn viên hài có một không hai, người khó có thể bị thay thế bằng bất kỳ diễn viên nào khác.

8. Ben Affleck vai Jack Ryan (The Sum of All Fears – 2002)

Jack Ryan là một series khác được biết đến vì liên tục thay đổi diễn viên đóng nhân vật chính. Bộ ba phim gốc đã chứng kiến Alec Baldwin và Harrison Ford vào vai nhà phân tích CIA một cách vô cùng thuyết phục. The Sum of All Fears, một bản làm lại của loạt phim, được coi là một trong những thất bại của loạt phim và thật không may, điều tương tự cũng có thể nói vậy về Ben Affleck. Mặc dù Affleck có khả năng tạo ra một vòng xoáy mới của phiên bản trẻ hơn của nhân vật này, nhưng diễn xuất của anh chỉ đơn giản là tệ hại. Peter Travers tuyên bố rằng Affleck, chỉ đơn thuần là tạo ra một bản phác thảo cho một vai trò mà anh ta vẫn cần phải phát triển hơn thế nữa.

9. Jai Courtney vai Kyle Reese (Terminator Genisys – 2015)

Trong khi hai bộ phim Terminator đầu tiên là những tác phẩm kinh điển, các phần tiếp theo lại nổi tiếng với cốt truyện vô nghĩa và mâu thuẫn. Những sai sót liên tục đó chỉ trở nên rõ ràng hơn vì mỗi phần tiếp theo được hoàn thành sự quay vòng diễn viên đến chóng mặt. Trong một bộ phim tràn ngập các lựa chọn casting khó hiểu, Jai Courtney trong vai Kyle Reese là người gây khó hiểu nhất. Bạn không bao giờ tin rằng Courtney là người lính dũng cảm mà chúng ta đã thấy trong phần đầu tiên, người được nhập vai một cách xuất sắc bởi Michael Biehn. Ngay cả Anton Yelchin, người có thời gian xuất hiện tối thiểu với tư cách là nhân vật trong Terminator Salvation, đã lột tả tính cách lôi cuốn của Kyle hơn hẳn Courtney, người có màn trình diễn giả tạo hơn bất kỳ Kẻ hủy diệt nào.

10. Julianne Moore vai Clarice Starling (Hannibal – 2001)

Julianne Moore là một nữ diễn viên tuyệt vời, nhưng đảm nhận vai Clarice Starling là một nhiệm vụ khó nhằn. Jodie Foster đã trở thành biến nhân vật này trở thành biểu tượng vào năm 1991 và thậm chí còn giành được một giải Oscar cho màn trình diễn xuất sắc của cô. Vì vậy, khi Foster từ chối cơ hội tiếp tục đảm nhiệm vai diễn trong năm 2001, thì bộ phim có lẽ nên dừng lại ở đó. Các nhà làm phim đã nói không và lựa chọn Moore cho vai diễn. Có lẽ sự hiện diện của Moore có thể thành công nếu bộ phim là một bản làm lại, nhưng nhìn thấy bất kỳ ai khác ngoài Foster là Clarice trong phần tiếp theo này chỉ thực sự gây bực bội. Điều đó khiến Moore bị mắc kẹt với một kịch bản lố bịch, mà Foster cũng phải nói rằng là điều đó đã phản bội lại nhân vật gốc.

LEAVE A REPLY